doc truyen loi nguyen lau lan
Toàn Chức Cao Thủ , chương 492 của tác giả Hồ Điệp Lam cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
Đọc truyện dịch Lời Nguyền Lâu Lan Chương 15 của tác giả Sái Tuấn trên trang hayfull.com. quần áo rất sang trọng nhưng khuôn mặt cô gái lại được vẽ theo những nhân vật chính trong truyện tranh Nhật Bản. Mắt to quá mức, vẻ mặt trông rất đáng sợ. Bạch Bích nghĩ, tấm
Đặc điểm quan trọng nhất của truyền thuyết là gì?A. Là truyện dân gian B. Có yếu tố kì ảoC. Có cốt lõi là sự thật lịch HOC24. Lớp học. Lớp học. Tất cả Lớp 12 Lớp 11 Lớp 10 Lớp 9 Lớp 8 Lớp 7 Lớp 6 Lớp 5 Lớp 4 Lớp 3 Lớp 2 Lớp 1
Cần mọi người giúp đỡ về Nguyen Ngoc Ngan Truyen Dai mà tôi đang gặp phải mà chưa tìm ra câu trả lời, các giải quyết phù hợp. Rất mong được sự tư vấn từ các chuyên gia và các bạn. HỎI ĐÁP - TƯ VẤN.
Lời cuối sách "Hồng Phai Xanh Thắm" bắt đầu từ 29/11/2010, kết thúc ngày 3/12/2012, kéo dài 2 năm 2 ngày, trải qua nhiều cay đắng ngọt bùi, có vui sướng cũng có chán nản, có lúc bị khen ngợi ngút trời, làm tôi cứ ngỡ bản thân tài hoa cái thế, PK Rowling thừa sức, cũng có lúc bị phỉ nhổ đến mức lôi cả
Thần Mộ 2 chương 10 | Đọc Chương 10: Nguyên nhân cái chết của Vũ Hinh full - doc truyen Than Mo 2 chương 10 Full trên di động lan may tinh bang that don gian va tien loi
Vay Tiền Nhanh Home. Nửa tiếng sau, tiếng bước chân vội vã của Diệp Tiêu đã vang lên trong phòng khám nghiệm tai nạn của cảnh sát giao thông. Trong hành lang dài, một khoảng tối mờ. Trong nhà xác cạnh hành lang còn để rất nhiều xác người mặt mũi biến dạng vì bị tai nạn giao thông. Phần lớn trông đều rất thê thảm. Có nhiều người đầu một nơi chân tay một nẻo. Có lúc Diệp Tiêu cảm giác bốn bánh xe lao vun vút cũng nguy hiểm không kém một kẻ sát nhân tàn Tiêu thay quần áo, bước vào phòng khám nghiệm, nhìn thấy xác một thanh niên đang nằm trên bàn phẫu An An Đa đã bị cởi bỏ hết quần áo, toàn thân ở trần. Anh ta lúc đó trắng như một cục tuyết, anh ta ca khoảng 1m70, trông rất cơ bắp, xem ra là người chịu khó luyện tập, hoặc do công việc thường phải đi dã ngoại. Gương mặt đã biến dạng hết, toàn máu và Nguyên nhân xảy ra tai nạn là thế nào? - Diệp Tiêu hỏi nhỏ người cảnh sát giao thông được giao thụ lý vụ tai nạn Có lẽ là do chạy xe sau khi uống rượu, vào lúc 11 giờ đêm, đầu không đội mũ bảo hiểm, đi một chiếc xe nội địa đời cũ, chạy như bay trên con đường nhỏ ven sông Tô Châu. Bởi vì chỗ này sông Tô Châu uốn khúc, anh ta không kịp xác định phương hướng, lao thẳng vào bờ đê phòng hộ, thân thể bị tung lên, đầu đập xuống mặt đường, chết ngay tại chỗ. - Người cảnh sát thuật lại quá trình xảy ra sự việc với giọng rất khách quan. - Lúc đó bên cạnh không có xe cộ hay người đi đường nào à?- Không có, con đường nhỏ cạnh sông Tô Châu bình thường vào ban đêm rất ít xe. Chỉ có một người báo án, anh ta nói rằng đang đi dạo ở bên ngoài thì phát hiện trước khi chết nạn nhân còn nằm trên xe mô tô dựng cạnh đường. Người báo án nói, nạn nhân khi ấy đột nhiên ngồi dậy, thái độ rất lạ, miệng đầy hơi rượu, mồm thì kêu “Cứu tôi với!”Khi đó người báo án cho rằng anh ta bị bệnh tim, thế là anh ấy gọi điện thoại cho cấp cứu 120. Đúng lúc đó, nạn nhân đột nhiên nổ máy phóng vụt đi. Sau khi chạy khoảng 100 mét tông thẳng vào đê phòng Cứu tôi với?Diệp Tiêu bặm môi suy nghĩ rồi khẽ hỏi- Nạn nhân trước khi chết có tiền sử bệnh tim không?- Tôi không biết. Cái này phải đợi kết quả khám nghiệm tử thi và điều tra xác minh bệnh án của anh Thế quan điểm của anh thì sao?Người cảnh sát giao thông tự tin trả lời- Đây chỉ đơn giản là một tai nạn giao thông, lái xe sau khi uống rượu say. Những lời kêu cứu của nạn nhân trước khi chết có thể là vì uống quá nhiều rượu dẫn đến sự khó chịu bên trong cơ thể. Đương nhiên còn bao gồm cả bệnh tim. Những chuyện về uống quá nhiều rượu dẫn đến những bệnh liên quan đến tim nhiều vô kể. Chờ một chút kiểm tra nồng độ cồn trong máu của anh ta là chúng ta sẽ biết ngay thôi. Những tai nạn kiểu này chúng tôi đã giải quyết rất nhiều. Anh cũng biết rồi đấy, có một số người không thể từ bỏ được sự mê hoặc của rượu, kết quả là tự mình hại chết mình. Cậu này còn là may mắn đấy, không hại chết người khác. Thế cũng là tích đức cho đời lắm rồi! Này anh bạn, anh có uống rượu không? - Anh ta bỗng nhiên vỗ vai Diệp Tiêu Hả, anh hỏi tôi à? Tôi không uống rượu bao giờ. - Diệp Tiêu trả lời có chút bối Thế thì tốt, rượu ấy mà, nó có thể giết chết người đấy. Mấy thằng cha không hiểu đạo lý này, cuối cùng cũng tự gánh lấy hậu quả. Này, liệu có cần thiết phải mổ khám nghiệm xác nạn nhân này không? - Anh ta nhìn Diệp Tiêu bằng ánh mắt hoài Tiêu cảm thấy bây giờ không thể nhượng bộ được nữa rồi. Anh nói một cách quả quyết- Có chứ, nhất định phải mổ!Người cảnh sát gật đầu, rồi thong thả nói- Thế thì bắt đầu thôi!Trước hết là kiểm tra máu, kiểm tra nồng độ cồn trong máu. Kết quả cho thấy nồng độ cồn cao quá mức cho phép. Sau đó, người cán bộ pháp y cầm dao mổ. Tay anh thành thạo xẻ một đường ở cổ, rồi kéo một đường thẳng dần xuống đến phía dưới bụng. Diệp Tiêu nhìn thấy cơ thể Hứa An Đa trên bàn phẫu thuật bị rạch một đường dài ở giữa bụng giống như chiếc phéc-mơ-tuya của chiếc áo jacket trắng vừa được kéo đó, xương sườn của Hứa An Đa bị kéo chuyên dụng cắt đứt rồi gắp ra. Tiếp đó là đến phổi, được đặt vào một chiếc đĩa, giống như anh đầu bếp vừa múc thức ăn mới nấu xong vào đĩa để chuẩn bị mang lên cho thực khách. Nhưng phổi của anh ta màu rất thâm. Diệp Tiêu khi học ở trường Đại học Công an đã học qua môn phẫu thuật, không những thế, kết quả thi môn này của anh rất khá. Vì thế anh có thể phán đoán rằng Hứa An Đa khi còn sống là một người nghiện thuốc ham rượu. Tuy tuổi còn trẻ nhưng phổi đã bị lão đó là đến tim, bên trên phủ một lớp màng mỏng. Nhưng quả tim này lại hoàn toàn trái ngược với lá phổi. Nó rất khoẻ mạnh. Không thấy có biểu hiện gì của bệnh tim, cũng không có khả năng bị tắc động mạch. Nói tóm lại có thể khẳng định rằng, tim của anh ta không hề liên quan đến cái chết của anh ta. Tiếp đến là gan, lá lách, ruột, và thức ăn còn lưu trong dạ dày. Nhưng đều không phát hiện thấy có gì bất dù tất cả đều bình thường, nhưng nhịp tim của Diệp Tiêu lại đột nhiên tăng lên. Anh bỗng thấy chóng mặt. Trước đây khi học môn phẫu thuật, Diệp Tiêu cũng đã trực tiếp cầm dao phẫu thuật tử thi, nhưng anh chưa từng bị như thế này bao giờ. Ngoại trừ tuần trước, khi mổ khám nghiệm cho một nạn nhân ở Viện Nghiên cứu Khảo cổ có tên là Giang Hà, anh cũng bỗng nhiên có cảm giác kì lạ này. Anh điều chỉnh lại nhịp thở để giữ cho nhịp tim trở lại bình thường và gắng hết sức để giữ bình tĩnh, tránh không để cho người khác nhận dù não Hứa An Đa đã nát bét nhưng theo thứ tự của ca phẫu thuật, cho dù thế nào đi chăng nữa phần não cũng vẫn phải mổ. Cán bộ pháp y hình như cũng chẳng hề ngại ngần gì. Con dao mổ trong tay anh ta vẫn rạch ngọt một đường vào cái đám lùng nhùng máu tươi và não đó. Bắt đầu từ đằng sau não, bóc bỏ những miếng da đầu còn dính lại, giữa đống não còn tươi lộ ra một lớp màu đã bị đập hỏng hoàn toàn, dường như dịch não tủy đã bị chảy đến quá nửa. Cán bộ pháp y lấy ra phần não màu trắng còn sót lại, bên trên phủ vô số những nếp nhăn, nhưng có thể khẳng định, não đã bị biến Tiểu hiểu rằng như vậy là không thể điều tra ra điều gì hết. Não đã bị biến thành thế này, cho dù có đầu mối quan trọng thì cũng không thể giữ lại được. Huống hồ não vốn là bộ phận phức tạp nhất trong cơ thể. Cho đến nay kết quả nghiên cứu não bộ vẫn còn rất hạn chế, nhiều vấn đề vẫn đang được nghiên cứu, có điều đó là việc của các nhà khoa học. Còn bây giờ, trong cái phòng khám nghiệm tai nạn giao thông này, anh đã không còn hy vọng có thể phát hiện ra manh mối gì, song trực giác như mách bảo Diệp Tiêu, nhất định vẫn còn một vấn đề nào đó ẩn giấu đang chờ anh khám phá. Có lẽ đó là một bí mật vô cùng quan trọng. Nhưng anh đã hoàn toàn bất bộ pháp y cũng lắc đầu. Trên thực tế, một bộ não bị tàn phế thế này, nếu có gì khác thường cũng không thể xác định được. Anh ta chỉ có thể viết vào biên bản khám nghiệm dòng chữ “Kết quả khám nghiệm bình thường.”Công việc phẫu thuật tử thi đến đây kết thúc. Thân thể rách nát của Hứa An Đa được khâu kín lại như cũ, sau đó được đưa vào nhà lạnh. Có lẽ vài ngày nữa, anh ta sẽ biến thành một nắm tro. Những người khác thu dọn dụng cụ, dọn dẹp căn phòng hoặc ghi biên bản. Diệp Tiêu và người cảnh sát giao thông từ từ bước ra khỏi phòng, quay lại cái hành lanh tối om. Bỗng nhiên một cánh tay vỗ mạnh vào vai Diệp Tiêu, anh gần như nhảy dựng lên. Nhịp tim mà anh vừa cố gắng lắm mới điều chỉnh được lại đập nhanh như lúc anh ở trong phòng mổ. Hoá ra là anh cảnh sát giao thông đi cùng. Anh ta nhìn Diệp Tiêu bằng một ánh mắt lạ lùng, nói- Vừa nãy lúc mổ tử thi, ánh mắt và sắc mặt của cậu có điều gì đó không bình thường. Cậu sợ à?- Không, tôi có học qua phẫu thuật mà, có gì sợ đâu. - Diệp Tiêu cố phân bua, anh cần phải giữ được vẻ tự cảnh sát rõ ràng là không thỏa mãn với câu trả lời của Diệp Tiêu, nhưng anh ta chỉ cười xuề xòa rồi nói- Này, kết quả cho thấy ngoài việc lượng cồn trong máu quá cao ra thì mọi vấn đề khác đều bình thường. Anh thấy sao?- Tôi không biết! - Diệp Tiêu trả Tôi đoán chắc nạn nhân là một nghi vấn trong một vụ án giết người nào đó đúng không? Hoặc là một nhân chứng quan trọng chẳng hạn?Diệp Tiêu lắc đầu- Không có gì đâu, tôi chỉ nghi ngờ anh ta có liên quan đến một vụ án mạng khác mà này có một chiếc xe đẩy chở xác tiến đến. Hành lang lại vang lên những tiếng bước chân nặng nề. Diệp Tiêu vội vã rời khỏi đây.
Phần 6 Tôi nói chuyện với Liên trước. Với những háo hức của thể xác mà cả hai chúng tôi cùng chia xẻ với nhau, với tình cảm ngưỡng phục và yêu mến dành cho Hùng, Liên ngại ngùng một lúc nhưng sau khi tôi chia xẻ cái bí mật của lời nguyền quái ác, Liên cuối cùng cũng đồng ý với đề nghị của tôi. Tôi thuyết phục Hùng không khó khăn lắm vì cả hai chúng tôi đều đã trải qua kinh nghiệm với Lành. Hùng tin tôi trong những dàn xếp như vậy. Chúng tôi như những thành viên của một hội kín. Trong đó hội viên tuyệt đối tin tưởng nhau và tuyệt đối giữ bí mât hội. Tôi bảo đảm với Hùng điều đó.. Vả lại khó có ai có thể từ chối một đề nghị đầy hấp dẫn như vậy. Liên ngon như trái cây vừa chín tới. Hấp dẫn . Mịn màng. Căng tròn. Một lần nữa Hùng muốn tôi có mặt. Lý do là Hùng không muốn dấu tôi điều gì êm khuya ở phòng đọc sách thật yên tĩnh. Từ trong bóng tối ở phòng bên, tôi thấy Liên bước vào. E dè như con mèo nhỏ. Hai tay xoắn vào nhau. Má ửng hồng. Tôi nghe tiếng Hùng – Bé tí, lại đây với anh. Liên bước gần lại Hùng. Hùng nắm hai bàn tay Liên . Rồi hôn nhẹ lên đó. Hùng lúc nào vẫn vậy. Tôi nhớ nụ hôn của Hùng trên trán tôi đêm động phòng đầu tiên. Tôi biết Liên cảm thấy yên ổn với cái hôn nhẹ nhàng trên tay này. Rối Hùng kéo tay Liên đặt ra sau gáy Hùng. Ở vị trí đó, Hùng vòng tay ra sau lưng Liên kéo Liên lại Tôi thấy đầu Hùng ở bụng Liên. Hùng đang say với hương sữa mật của da thịt con gái trinh nguyên. Liên ôm ghì Hùng vào ngực. Và da thịt chạm nhau. Cháy nóng như lửa. Hùng vẫn ngồi đó. Tay Hùng nhẹ nhàng cởi từng cái nút áo bà ba. Ở dưới trước rồi lần lên ngực. Như mọi đêm tôi và Liên đều không mặc áo ngực. Chiếc áo rơi xuống sàn nhà. Tôi nín thở khi thấy lại đôi gò vú của Liên nhấp nhô lên xuống theo nhịp thở. Gấp gáp. Hồi hộp. Kích thích. Vú căng trắng mịn màng. Hai núm vú hồng. Phơi bày trinh nguyên. Hùng hơi ngẩng mặt. Hai tay Hùng ôm trọn hai vú đầu vú được tay Hùng nâng cao. Rồi biến mất trong môi miệng Hùng. Liên cong người ghì lấy đầu Hùng. ầu vú được Hùng nút liếm. Tơi tả. Càng lúc càng căng nhọn thêm. ột nhiên Hùng ngừng lại. Hai tay Hùng vuốt nhanh xuống sau cặp mông vun tròn lẳng lơ của Liên. Lòn xuống dưới làn dây thung của chiếc quần lãnh đen. Hùng kéo xuống. Kéo hết, vất bỏ hết những vướng víu. Rồi Hùng đứng dậy. Bế bỗng Liên lên chiếc giường rộng. Liên nằm đó, phơi bày trọn vẹn những đường cong diễm tuyệt của con gái mười Liên xỏa tung hoang dại. Tôi thấy Hùng cũng cởi tung áo quần. Thân thể Hùng rắn chắc, sạm nắng. Ở dưới của Hùng vươn cao, thẳng cúi xuống. Ấp lên người Liên. Mưa bão giờ này mới bắt đẩu thực sự khởi tay Hùng vuốt, nắn đôi vú căng. Môi Hùng nút, nhả hai đầu vú hồng. Răng Hùng cắn hai bầu vú. Nhay nhẹ lên hai nấm vú. Liên quíu tay trên miếng vải giường. Rên rĩ – Anh Hùng… Anh Hùng. Liên cong người. Lại càng kich thích Hùng hơn. Vì vú con gái khi cong ưỡng, như dâng hiến, như mời mọc, như kêu gọi môi miệng đàn ông. Tay Hùng kéo người Liên nghiêng lại. Ở tư thế này, Hùng vẫn có thể nút, cắn vú Liên. Và hai tay Hùng tha hồ ve vuốt. Hùng vuốt sóng lưng. Rồi xuống hai bờ mông tròn. Chạy theo cặp đùi thon dài. Da Liên mịn màng. Người Liên khi cong khi ưõng, theo nhịp vuốt ve của hai bàn tay điệu nghệ của Hùng. Hùng rướn người lên đặt lên môi Liên một nụ hôn say mê. Tôi biết Liên đang cực kỳ rung đông. Tôi thấy Liên vòng tay ôm Hùng và đắm đuối hôn trả. Thật lâu. Lưỡi nút lưỡi. Mê đắm. Như không chịu buông rời những đam mê mới của thể xác. Rồi tôi thấy môi Hùng chạy dài xuống cổ Liên. Trở lại đầu vú Liên. Ngừng lại ở đó một lúc và di chuyển xuống phía dưới. Liên hồi hộp. Vú Liên phập phồng, gấp gáp theo nhịp thở. Bụng Liên nhấp nhô lên xuống mỗi khi môi Hùng, răng Hùng chạm vào.. Hai tay Hùng nhẹ nhàng vờn trên làn da đùi non. Liên không chịu nỗi những vuốt ve đó, dang rộng hai chân. Phơi bày trọn vẹn khe lạch đào nguyên. Với hai cành bướm màu hồng nhạt. Trinh trắng. Chờ đợi. Hùng cúi xuống. Tay Hùng chạm vào hai cánh bướm. Tôi nghe tiếng Liên rên. Thì miệng Hùng phủ kín vùng tam giác của Liên. Hùng nút. Hùng liếm. Hùng nuốt. Nước ướt đẫm ở phiá dưới. Liên rên rĩ càng lúc càng lớn-… chết em anh Hùng …anh Hùng. Khi thì Liên cong người. Khi thì Liên ghì đầu Hùng vào. Khi thì hai tay Liên bóp lên vú. Hùng vẫn không chịu rời khỏi bướm Liên. Tôi thấy Liên trân người vì khoái lạc cùng cực từ phía dưới. Rồi Liên rùng mình. Giống như tôi đã bao lần rùng mình dưới những va chạm của môi, miệng, lưỡi Hùng ở đó. Tôi biết giây phút tôi vẫn chờ đợi sắp xảy tới. Hùng ngồi dậy. Tay Hùng hơi chạm vào ở phía trong đùi Liên đã đủ làm Liên dang rộng chân. Hai cánh bướm Liên mở rộng . Phập phồng. Còn ướt đẫm sóng tình. Hùng dùng tay nâng của Hùng đặt ngay vào đó. Không chút vội vã. Cái thẳng cứng của Hùng lút sâu vào bướm Liên. Tôi nghe rõ nhịp tim tôi đập. Khi thấy Liên trân người lên đón lấy Hùng. Hai cánh bướm Liên mở ra. Ôm ấp lấy của Hùng. Hùng kéo nhẹ ra. Rồi lại đẩy vào. Chậm nhưng sâu hơn. Liên rít lên âm thanh của con cái được thỏa mãn. Hùng như đo lường gì đó. Hùng lại rút ra. Và lần này Hùng đẩy xuống thật sâu. Thật mạnh. Tôi nghe tiếng Liên rú lên. – a ..á á .. á . đau em. Thì thấy Hùng phủ lên người Liên, Hùng ôm Liên và đặt lên môi Liên một nụ hôn nồng nàn say đắm. Liên cũng ghì lấy Hùng. Trong mê dại của con gái trở thành đàn bà. Của trinh nguyên trở thành đam mê, vứt bỏ hết giữ gìn. Hùng ngừng hôn. Tôi thấy Hùng lại nhấc mông lên. Rồi khi nhanh khi chậm. Hùng lên xuống trên người Liên . Mỗi cái dập xuống là mỗi cái nẩy người, mỗi tiếng rên rĩ. Hùng yêu rất lâu. Hùng muốn cho Liên trọn vẹn cái sung sướng của lần đầu tiên. Tiếng chim và bướm ướt đẫm chạm nhau. Hùng chỉ tiếp tục cọ sát. Lên xuống. Nhanh chậm. Vậy mà ở dưới, Liên quằn quại. Liên cào cấu lưng Hùng. Liên vòng hai chân vào đó. Như muốn kéo Hùng xuống sâu hơn. Sát hơn. Hùng hơi cong người để hôn môi Liên. Nụ hôn ngắn. Tôi thấy Hùng hơi nhỏm người. Lần này Hùng dập xuống Liên thật nhanh và thật mạnh. Tiếng rên cùa Liên bị gián đoạn bởi những cú thúc quyết liệt ở dưới. Hùng trân người. Kéo ra. Tinh của Hùng bắn ra. Trên bụng Liên. Trên vú Liên. Hùng gục xuống. Ôm ghì Liên. Hai thân thể trần truồng quấn nhau như chưa muốn rời đỉnh cao của khoái lạc. Hết Phần 6 … Xin mời đón xem tiếp Phần 7
Truyện trinh thám Nguồn NXB Hồng Đức; Người dịch Lưu Quang Thuyết; Type thanhbt 197,130 Hoàn Thành 072344 29/01/2018 Đánh giá từ 12 lượt Xuất hiện trong truyện Lời Nguyền Lâu Lan, Giang Hà - chàng thanh niên trẻ nghiên cứu khảo cổ, sau khi từ thành cổ Lâu Lan trở về, tính tình thay đổi bất ngờ, ba tuần sau thì đột ngột qua đời. Manh mối duy nhất để lại cho cô vợ chưa cưới Bạch Bích chính là một chùm chìa khóa thần bí. Bạch Bích hy vọng nhờ vào chùm chìa khóa đó để tìm ra được đáp án sự thật, nhưng mọi việc diễn ra càng lúc càng ly kỳ khôn lường. Một tháng sau đó, trong Trung tâm nghiên cứu Khảo cổ đã xảy ra liên tiếp năm vụ án mạng hết sức lạ cảnh sát Diệp Tiêu tiếp nhận vụ án, triển khai điều tra, và vô tình vén được bí mật đã cất giấu hàng ngàn năm. Lời nguyền cổ xưa và vĩnh cửu vô hạn luân hồi không chỉ làm cho cả một thành phố bị tiêu vong, mà còn thay đổi vận mệnh của biết bao con người...Sái Tuấn là một kỳ tài, dựa vào trí tưởng tượng phi thường và tư duy logic chặt chẽ nghiêm ngặt, đã nỗ lực sáng tạo nên thể loại “tiểu thuyết trinh thám kinh dị” của riêng đất nước Trung Quốc. Tiểu thuyết kinh dị của Sái Tuấn đã giải phẫu phân tích sâu sắc sự giao thoa giữa lịch sử và thực tế, giữa tình yêu và sự kinh dị, giữa huyền hoặc và suy diễn, mà vẫn thấm đậm chất nhân văn xuyên suốt Đông Tây, tìm tòi những mệnh đề sâu xa bên ngoài sự kinh hãi, thể hiện một năng lực tiềm tàng theo kịp những bậc thầy như Stephen King, Anfred Hitcoke. Mời bạn đón đọc truyện hot từ tác giả Sái Tuấn. Danh sách chương truyện Lời Nguyền Lâu Lan Chương 1 - Phần dẫn Chương 2 - Chương 1 Chương 3 - chương 2 Chương 4 - chương 3 Chương 5 - chương 4 Chương 6 - chương 5 Chương 7 - Chương 6 Chương 8 - Chương 7 Chương 9 - Chương 8 Chương 10 - Chương 9 Chương 11 - Chương 10 Chương 12 - Chương 11 Chương 13 - Chương 12 Chương 14 - Chương 13 Chương 15 - Chương 14 Chương 16 - Chương 15 Chương 17 - Chương 16 Chương 18 - Chương 17 Chương 19 - Chương 18 Chương 20 - Chương 19 Chương 21 - Chương 20 Chương 22 - Chương 21 Chương 23 - Chương 22 Chương 24 - Chương 23 Chương 25 - Chương 24 Chương 26 - Chương 25 Chương 27 - Chương 26 Chương 28 - Chương 27 Chương 29 - Chương 28 Chương 30 - Chương 29
Xuất hiện trong truyện Lời Nguyền Lâu Lan, Giang Hà - chàng thanh niên trẻ nghiên cứu khảo cổ, sau khi từ thành cổ Lâu Lan trở về, tính tình thay đổi bất ngờ, ba tuần sau thì đột ngột qua đời. Manh mối duy nhất để lại cho cô vợ chưa cưới Bạch Bích chính là một chùm chìa khóa thần bí. Bạch Bích hy vọng nhờ vào chùm chìa khóa đó để tìm ra được đáp án sự thật, nhưng mọi việc diễn ra càng lúc càng ly kỳ khôn lường. Một tháng sau đó, trong Trung tâm nghiên cứu Khảo cổ đã xảy ra liên tiếp năm vụ án mạng hết sức lạ cảnh sát Diệp Tiêu tiếp nhận vụ án, triển khai điều tra, và vô tình vén được bí mật đã cất giấu hàng ngàn năm. Lời nguyền cổ xưa và vĩnh cửu vô hạn luân hồi không chỉ làm cho cả một thành phố bị tiêu vong, mà còn thay đổi vận mệnh của biết bao con người...Sái Tuấn là một kỳ tài, dựa vào trí tưởng tượng phi thường và tư duy logic chặt chẽ nghiêm ngặt, đã nỗ lực sáng tạo nên thể loại “tiểu thuyết trinh thám kinh dị” của riêng đất nước Trung Quốc. Tiểu thuyết kinh dị của Sái Tuấn đã giải phẫu phân tích sâu sắc sự giao thoa giữa lịch sử và thực tế, giữa tình yêu và sự kinh dị, giữa huyền hoặc và suy diễn, mà vẫn thấm đậm chất nhân văn xuyên suốt Đông Tây, tìm tòi những mệnh đề sâu xa bên ngoài sự kinh hãi, thể hiện một năng lực tiềm tàng theo kịp những bậc thầy như Stephen King, Anfred Hitcoke. Mời bạn đón đọc truyện hot từ tác giả Sái Tuấn. Xem thêm
Đường đến nhà tang lễ rất khó đi. Để đến cổng nhà tang lễ phải đi qua một con đường thường xuyên trong tình trạng tắc nghẽn. Nhiều khi, xe xếp thành hàng dài, nhìn không thấy đường ra. Có lẽ lẫn trong đám xe đó còn có vài chiếc xe tang chở thi thể. Ngộ nhỡ chiếc xe nào bị tắc ngay đằng sau chiếc xe tang thì thể nào mấy bác tài xế cũng lên tiếng chửi rủa con đường mà ai cũng sẽ phải đi qua này. Lúc này, Bạch Bích đang ngồi trên một chiếc taxi như thế. Chiếc xe tang phía trước ì ạch tiến từng bước chậm như rùa, giống như người sắp chết đang bò trên con đường dòng xe cuồn cuộn để đến nơi hoả táng, thiêu đốt chính Bích nhìn ra ngoài cửa xe, trời đã bắt đầu sẫm lại. Bây giờ là 3 giờ 45 phút. Cô ra khỏi nhà từ lúc 2 giờ rưỡi, tang lễ, thực ra phải gọi là lễ truy điệu, sẽ được tiến hành vào lúc 4 giờ chiều. Chỉ còn 15 phút nữa, nếu như đi bộ thì may ra còn kịp. Cô xuống xe ngay chính giữa dòng xe đang chen chúc, bước vội về phía vỉa hè. Những người đi trên vỉa hè phần lớn đều đeo băng tang trên cánh tay. Họ bước những bước đi vội vã nhưng không phải ai trông cũng đau buồn. Bạch Bích rảo bước nhanh hơn. Gót giày nhọn của cô gõ xuống nền xi măng phát ra những tiếng kêu nghe rợn người. Cô mặc một bộ quần áo đen, khuôn mặt tuy không trang điểm nhưng vẫn rất ưa nhìn. Nếu như cô cài thêm một bông hoa nhỏ màu trắng lên trên mái tóc dài màu đen được búi gọn kia thì trông cô giống hệt như những người đẹp thường được miêu tả trong các tiểu thuyết ngày trước. Bạch Bích biết rằng, trong những câu chuyện đó, những người con gái như vậy thường là các goá phụ trẻ, có chồng mới mất. Nhưng cô không giống họ, cô thậm chí còn chưa kết hôn. Ngày cưới của cô cũng không còn xa nữa, chỉ một tháng nữa thôi, cô sẽ là cô dâu. Thế mà, giờ đây tất cả đã không còn có thể xảy ra được nữa rồi. Bởi vì, lúc này, cô đang đi tới buổi tang lễ chính người chồng chưa cưới của giờ 59 phút. Cô đã không đến muộn, vừa kịp bước được vào đại sảnh cử hành tang lễ. Đại sảnh đầy người, đông đúc, chen chúc và ầm ĩ. Mấy đứa trẻ con vẫn còn đang đùa nghịch. Cô cúi đầu, lặng lẽ ẩn mình vào một góc, cô không muốn bị người khác để ý tới. Cô nhìn thấy bố mẹ của Giang Hà. Họ là đôi vợ chồng già từ dưới quê lên. Nếu Giang Hà không chết, một tháng nữa thôi, họ sẽ là bố mẹ chồng của cô. Người tóc bạc tiễn kẻ tóc xanh, mất đi đứa con trai ở tuổi xế chiều khiến họ tiều tụy đi nhiều. Cô có đôi chút phân vân do dự. Cô không ghét bỏ gì họ cả mà chỉ vì cô vốn rất sợ những tiếng gào khóc kêu rồi, cô cũng bị người khác nhìn thấy. Mẹ Giang Hà chạy bổ về phía cô, nắm chặt lấy tay cô mà khóc. Nước mắt của bà rơi xuống mu bàn tay cô, nóng hôi hổi, rồi từ từ khô đi. Những giọt nước mắt này tạo cho cô một áp lực. Nó khiến cô cũng muốn trào nước mắt, nhưng lúc này một giọt nước mắt cô cũng không thể tuôn rơi. Cô tự nhủ, không biết liệu có phải cứ phải nhỏ nước mắt, phải khóc lóc kêu gào thảm thiết mới có thể chứng tỏ được nỗi đau đớn trong đáy lòng mình không. Thế nên cô cảm thấy có đôi chút sợ hãi. Đôi vợ chồng ông già nói với cô bằng giọng đặc âm địa phương. Bạch Bích gần như không hiểu một câu nào. Có điều, với biểu hiện của họ, cô biết rằng họ đã coi cô là người một nhà. Lúc này, cô bỗng cảm thấy trong người vô cùng khó chịu, khuôn mặt cô bắt đầu đỏ dần lên. Cô ý thức được rằng tất cả mọi con mắt có mặt ở đại sảnh này đang đổ dồn vào cô, như đang nhìn một goá phụ xinh đẹp, xem cô ta để tang chồng mình như thế lễ của buổi truy điệu bắt đầu. Bạch Bích bị người ta xếp cho đứng ở chính giữa hàng đầu tiên. Đó là một vị trí dễ gây sự chú ý nhất, đối diện ngay với di ảnh của Giang Hà. Bức ảnh Giang Hà với khuôn mặt rất đàn ông của anh đang nhìn cô mỉm cười. Cô cũng nhìn Giang Hà. Bỗng nhiên trong cô xuất hiện một ảo giác. Cô cảm thấy đó không phải là một bức ảnh, mà chính là Giang Hà bằng xương bằng thịt. Anh bước ra từ trong ảnh, nắm lấy tay cô, thì thầm vào tai cô vài câu. Nhưng trên thực tế, đó vẫn chỉ là một bức di ảnh được viền đen mà sau đó, bố Giang Hà bắt đầu đọc điếu văn. Lúc này, ông đã dùng tiếng phổ thông, tuy vẫn mang nặng âm địa phương nhưng mọi người vẫn có thể hiểu được. Đại ý của bài điếu văn là ông hồi tưởng lại những kí ức về quá trình người con trai mình từ một cậu bé sống ở vùng quê nghèo, phấn đấu học tập thi đỗ vào trường đại học ở thành phố, sau đó vào làm việc tại Viện Nghiên cứu Khảo cổ. Cuối cùng, ông còn nhắc đến việc, chỉ còn một tháng nữa thôi, con trai ông sẽ cưới vợ, được làm chú rể. Nhưng không ngờ lại xảy ra việc ngoài ý muốn này. Thế là kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh. Nói một hồi, ông có nhắc đến tên Bạch Bích, khiến các con mắt đều đổ dồn vào cô, hệt như đang ngắm nghía một món đồ nào đó. Điều này khiến toàn thân cô khẽ run lên. Đến bây giờ cô mới hiểu, trong con mắt những người tham dự lễ tang này, cô nghiễm nhiên được nhìn nhận như vợ của người đã chết. Chưa bao giờ cô nghĩ mình lại có ngày trở thành goá phụ. Cô mới 23 tuổi, rõ ràng là không thể quen được với điều này. Mặc dù, cô biết rằng về mặt pháp lý cô và họ chưa hề có quan hệ gì. Cô chỉ là một người con gái chưa chồng bình thường mà thôi. Vậy mà giờ đây, ít nhất cô còn phải ở nhà tang lễ hơn một giờ đồng hồ nữa để đóng vai người goá phụ trẻ. Trong mắt của rất nhiều người, cô nên làm tròn cái nghĩa vụ này. Nghĩ đến đây, cô bỗng cảm thấy tủi thân. Sự tủi thân này khiến cho nước mắt cô cứ tự nhiên muốn trào ra. Đôi mắt cô bắt đầu ướt đẫm nước. Thỉnh thoảng những dòng mắt khẽ trào ra bị cô nhẹ nhàng lau đó, là đến lượt lãnh đạo đơn vị nơi Giang Hà làm việc, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Khảo cổ đọc điếu văn. Tên của Viện trưởng đương nhiệm là Văn Hiếu Cổ. Chỉ cần nghe đến tên là biết ngay người này sinh ra để làm cái nghề này. Văn Hiếu Cổ là đồng nghiệp của bố Bạch Bích lúc ông còn sống. Bạch Bích vẫn còn nhớ hồi nhỏ, Văn Hiếu Cổ thường đến nhà cô. Hễ đến là lại ngồi thảo luận cả buổi với bố cô về một chi tiết nào đó trong lịch sử vùng Tây Tạng. Bố Bạch Bích mất trong một tai nạn giao thông năm cô 10 tuổi. Từ đó về sau, Văn Hiếu Cổ càng thường xuyên đến và quan tâm đến mẹ con cô hơn. Bài điếu văn của Văn Hiếu Cổ có rất nhiều từ ngữ mỹ miều, nghe như một bản báo cáo khoa học. Sau đó, ông ca ngợi Giang Hà tuổi trẻ tài cao, có nhiều thành tựu trong các đề tài nghiên cứu khoa học, và rất có tinh thần học hỏi, tìm tòi... Nhưng Bạch Bích gần như chẳng nghe lọt tai lời nào cả. Cô chỉ nhìn vào đôi môi không ngừng cử động trên khuôn mặt lạnh tanh chẳng bao giờ bộc lộ chút cảm xúc nào của Văn Hiếu Cổ. Sau khi các bài điếu văn được đọc xong, tiếng nhạc điếu bắt đầu vang lên. Trong giai điệu chậm rãi ru ngủ đó, mọi người lần lượt cúi mình ba lần trước di ảnh của Giang Hà. Tiếng nhạc điếu làm Bạch Bích nhớ đến lễ truy điệu của bố cô hơn mười năm trước. Năm ấy, Văn Hiếu Cổ 40 tuổi, đứng bên cạnh mẹ cô, tay giữ chặt áo mẹ cô, đề phòng người đàn bà goá bụa ngã gục xuống. Bạch Bích cũng cúi mình xuống theo mọi người, cô biết rằng, Giang Hà nếu đúng là đang nhìn cô, anh nhất định sẽ không để cho cô cúi lạy mình thế này. Thế nên, cô ngẩng đầu lên, nhìn tấm di ảnh của Giang đó, trong tiếng nhạc điếu, Bạch Bích bước theo mọi người đi cáo biệt di thể Giang Hà. Chiếc quan tài kính đặt sau tấm vải đen treo di ảnh. Giang Hà nằm yên lặng trong đó. Mẹ Giang Hà vừa nhìn thấy con trai liền gục lên quan tài mà gào khóc. Tiếng khóc như muốn gọi cho bằng được người nằm trong quan tài sống lại. Mặc dù rất thông cảm với họ, nhưng Bạch Bích vẫn thấy chóng mặt. Cô dừng lại ở một góc quan tài, lặng lẽ nhìn chăm chú vào người chồng chưa cưới. Lúc này, Giang Hà mặc một bộ comple nhập khẩu mới, đầu chải bóng, trang điểm cũng khá đẹp, chỉ có mặt là hơi trắng quá. Nhưng bình thường, anh vốn cũng đã là người có nước da trắng bệch, nên cô không cảm thấy sợ như khi nhìn người chết. Bạch Bích lại nhìn anh ở một góc nhìn khác. Cô cứ cảm thấy như anh bỗng mở mắt, mỉm cười với cô. Lại còn bộ comple của anh, nếu như anh còn sống thêm một tháng nữa, chắc anh cũng sẽ mặc bộ đồ như thế này để làm chú rể rồi. Và đến lúc đó, cô cũng sẽ được khoác lên mình chiếc váy cô dâu màu trắng tinh khiết. Cô biết dáng người mình rất hợp với váy cưới. Cô sẽ đứng trước cửa tiệc cưới, thu hút ánh mắt của tất cả những người qua đường, giống như lúc này đang thu hút ánh mắt của tất cả những người có mặt trong lễ tang. Trong lễ cưới, cô nghĩ, bố mẹ chồng cô sẽ rất vui sướng, cười hỉ hả, tuôn ra hàng tràng những lời chúc phúc bằng thứ tiếng nặng âm địa phương ấy. Rồi đến khi vào phòng tân hôn mà họ đã sớm chuẩn bị đẹp đẽ, Giang Hà sẽ cởi bỏ bộ comple, rồi áo sơ mi, rồi áo may ô. Sau đó, anh sẽ giúp cô trút bỏ bộ váy áo cô dâu bó chặt, vuốt ve thân thể cô, và sau đó...Đã không còn có cái sau đó nữa, Bạch Bích tự nói với mình. Cô dừng những suy nghĩ lan man của mình lại, nhìn vào người chồng chưa cưới đang nằm trong quan tài. Lúc này cô không thể tưởng tượng ra Giang Hà khi anh cởi bỏ bộ comple, cởi bỏ tất cả quần áo có trên người thì sẽ trông như thế nào. Nói ra, ngay cả bản thân cô cũng không tin, cô chưa từng nhìn thấy cơ thể Giang Hà. Cô không biết các cơ bắp và làn da dưới lớp bộ quần áo của anh ra sao. Cô hy vọng anh có một bộ ngực nở nang với cơ bắp cường tráng, bởi vì anh thường xuyên được rèn luyện từ những lần đi khai quật bên ngoài. Nếu như anh không có được những bắp thịt rắn chắc thì cũng chẳng sao, chỉ cần anh cố gắng hết mình để hoàn thành nghĩa vụ là được lại nghĩ lung tung nữa rồi, cô lại một lần nữa cắt đứt dòng suy nghĩ của mình, chăm chú nhìn Giang Hà, đôi môi khẽ mấp máy nói- Anh chỉ là đang ngủ thôi, đúng không anh?Cô đã từng có lúc nghĩ, nếu như người yêu cô chết, cô sẽ phủ phục xuống hôn nhẹ lên trán anh, nhưng cô không có chút cảm hứng nào với cái quan tài kính lạnh lẽo kia. Những câu chuyện lãng mạn trong các bộ phim truyền hình của Hồng Kông như thế chỉ lừa được nước mắt của những cô nữ sinh trẻ tuổi, còn với cô, chúng chẳng có ý nghĩa gì. Bạch Bích gật đầu với Giang Hà trong quan tài, sau đó có người đến đưa quan tài đi. Bố mẹ Giang Hà lại òa khóc. Tiếng khóc kinh thiên động địa nhưng chẳng thể ngăn cản được việc Giang Hà từ một người đàn ông cường tráng biến thành một đống tro tàn. Hơn nữa, trước khi biến thành đống tro tàn, thân thể anh đã bị rạch từ ngực xuống bụng trên bàn giải phẫu pháp y ở Sở Công biệt, người chồng sắp cưới của em!Bạch Bích đưa ánh mắt tiễn biệt Giang Hà vào trong lò thiêu, biến thành một làn khói nhẹ, biến thành một đống tro, một đống tro tinh khiết. Mặc dù cô là người rất bình tĩnh, nhưng cô vẫn thấy hơi buồn nôn. Cô lặng lẽ bỏ ra ngoài. Sau lưng cô, bố mẹ Giang Hà vẫn đang khóc. Những người khác thì đang bận hỏi thăm nhau xem cỗ đám ma tổ chức ở nhà hàng nào. Lúc đó, chẳng ai chú ý đến việc cô bỏ đi, ngoại trừ Hứa An Bạch Bích ra đến cổng nhà tang lễ, Hứa An Đa gọi tên cô. Bạch Bích quay đầu lại, nhìn thấy Hứa An Đa trong bộ quần áo thể thao màu đen, cô khẽ nói- Chào anh!- Bạch Bích, em vẫn ổn đấy chứ?Hứa An Đa cũng hạ thấp giọng. Nhưng Bạch Bích biết, thực ra bình thường anh ta chẳng bao giờ nói chuyện với giọng như vậy. Hứa An Đa là một người không an phận. Tuy cùng công tác ở Viện Nghiên cứu Khảo cổ, là đồng nghiệp của Giang Hà, nhưng anh ta và Giang Hà là hai người hoàn toàn khác hẳn Bích lạnh nhạt trả lời- Thôi, anh đừng nói nữa!Hứa An Đa nhìn cô bằng ánh mắt lạ lùng, giống như nhìn vào một di vật mới đào trong lúc khai quật. Anh khẽ nói- Việc xảy ra với Giang Hà, anh cũng rất đau lòng. Chúng ta chẳng ai ngờ được rằng anh ấy lại ra đi như thế. Chẳng được ăn cỗ cưới của các bạn rồi, thật tiếc quá!Anh ta cố gắng làm cho giọng mình trở nên nghiêm túc. Có điều tất cả những điều đó đều khiến Bạch Bích cảm thấy có gì đó khác thường. Trước mắt cô lại hiện lên cảnh Hứa An Đa cưỡi chiếc mô tô phóng như bay trên đường phố, cô ngồi phía sau anh. Anh ta đội chiếc mũ lên đầu cô, còn mình thì để đầu trần cho gió mạnh thổi tung mái tóc quét qua mặt Bạch ra, trước khi quen với Giang Hà, cô đã quen Hứa An Đa rồi. Đó là một lần tình cờ, Hứa An Đa dùng mô tô đưa cô đến bệnh viện. Sau đó, hầu như ngày nào anh ta cũng tặng hoa cho cô. Nhưng Bạch Bích không có chút cảm giác gì với anh ta. Một lần, cô bị anh ta lôi đến dự một bữa tiệc sinh nhật. Trong bữa tiệc ấy, Bạch Bích đã quen với Giang Hà. Từ đó trở đi, Giang Hà bắt đầu bước vào cuộc sống của cô. Trong việc này, cho đến giờ, Hứa An Đa vẫn ân hận không hiểu tại sao lại đưa Bạch Bích cùng đến bữa tiệc sinh nhật ấy để cho cô và Giang Hà quen Tối hôm ấy, em nhận được một cuộc điện thoại, nhưng khi nhấc máy lên nghe thì phía bên kia không nói gì. Em biết chắc chắn cuộc điện thoại đó là của Giang Hà gọi đến. Em đoán là đã xảy ra việc gì, chứ không lẽ vô duyên, vô cớ sao lại gọi điện thoại cho em. Sau đó, em gọi điện về nhà anh ấy, không có ai nghe máy. Em lại gọi đến máy bàn của phòng nghiên cứu, cũng không có ai trả lời. Không ngờ rằng, đêm ấy anh ấy đã xảy ra chuyện, mà lại đúng ở chính phòng nghiên cứu...Cô chợt ngừng lại, có lẽ do cô không muốn nói quá nhiều trước mặt Hứa An An Đa gật đầu, nói- Em cũng đừng đau buồn quá. Có lẽ đó là cái số Bích cảm thấy câu nói đó không giống với tính cách của anh ta, có lẽ anh ta còn che giấu điều gì. Cô hỏi- Anh mà cũng nói đến số mệnh à?Trong ấn tượng của cô, Hứa An Đa là người chưa bao giờ tin vào số mệnh. Trên thực tế, anh ta là người chẳng sợ trời, chẳng sợ đất, dám ngồi canh mộ cổ một mình vào ban ta có vẻ chán nản, lắc đầu nói- Việc này em không hiểu đâu. Em không biết những việc xảy ra gần đây. Bọn anh đều thay đổi rất nhiều, anh cũng thay đổi rồi, đặc biệt là từ sau khi có chuyện xảy đến với Giang Hà. Bạch Bích chú ý thấy ánh mắt anh ta có gì đó không bình Đã xảy ra chuyện gì vậy anh, Giang Hà giấu em, anh cũng giấu em, nói cho em biết đi, mau nói cho em biết đi! - Bạch Bích truy Không, em không cần biết những chuyện này làm Vì sao?Hứa An Đa cúi đầu, khẽ nói- Xin lỗi em, anh có chút việc bận, anh đi trước xong, anh ta quay người đi ra phía cổng. Chiếc xe mô tô nội địa màu đỏ của anh ta dựng ngay trước cổng. Hứa An Đa ngồi lên mô tô, đội mũ bảo hiểm, khởi động máy, tiếng ống xả vang lên pằng, pằng, pằng...Bạch Bích vẫn còn muốn nói thêm vài điều nữa. Cô nhìn thấy Hứa An Đa quay đầu lại, ánh mắt nhìn như muốn thể hiện một sự xin lỗi, nói to một câu tạm biệt, rồi phóng mô tô lên đường cái. Lúc này trời đã bắt đầu nhá nhem tối, đám ùn tắc trên đường cũng đã dãn dần. Chiếc mô tô đỏ như một tia chớp nhanh chóng biến mất trên Bích bỗng cảm thấy kiệt sức, cô không biết mình muốn đi đâu. Có lẽ bố mẹ Giang Hà đang chờ cô để cùng ngồi ăn cỗ đám ma, nhưng cô sẽ không đi. Cô biết rằng Giang Hà cũng không để ý đến những việc này. Cô ngẩng đầu lên nhìn đám mây đen trên bầu trời của nhà tang lễ, cô nghĩ, có lẽ giờ này Giang Hà đang ẩn mình trong đám mây đen đó nhìn đâu bây giờ đây? Bạch Bích thầm hỏi đã bắt đầu tối, trong bộ đồ đen, cô đi xuyên qua thành phố.
Tác phẩm bắt đầu từ cái chết đột ngột Giang Hà - 3 tuần sau khi trở về từ chuyến khảo sát ở thành cổ Lâu Lan. Manh mối duy nhất để lại cho cô vợ chưa cưới Bạch Bích chính là một chùm chìa khóa thần bí. Bạch Bích hy vọng nhờ vào chùm chìa khóa đó để tìm ra được đáp án sự thật. Nhưng mọi việc diễn ra càng lúc càng ly kỳ khôn lường. Một tháng sau đó, trong Trung tâm nghiên cứu Khảo cổ xảy ra liên tiếp năm vụ án mạng hết sức lạ lùng. Cảnh sát Diệp Tiêu tiếp nhận vụ án, triển khai điều tra và vô tình vén được bí mật đã cất giấu hàng nghìn năm. Lời nguyền cổ xưa và vĩnh cửu không chỉ làm cho cả một thành phố bị tiêu vong, mà còn thay đổi vận mệnh của biết bao con người... Sái Tuấn được đánh giá là một nhà văn kỳ tài. Tiểu thuyết kinh dị của Sái Tuấn thường giải phẫu, phân tích sâu sắc sự giao thoa giữa lịch sử và thực tế, giữa tình yêu và sự kinh dị, giữa huyền hoặc và suy diễn, mà vẫn thấm đậm chất nhân văn. Anh viết văn đã 10 năm nay và nổi tiếng với ác tác phẩm như Trở lại Hoang thôn - Sái Tuấn Thần đang nhìn ngươi đấy - Sái Tuấn Quán Trọ Hoang Thôn - Sái Tuấn Mắt Mèo - Sái Tuấn Địa ngục tầng thứ 19 - Sái Tuấn Hồ Sinh Tử - Sái Tuấn Mưu Sát Tuổi Xuân - Sái Tuấn 120 Ngày Nhìn Trộm - Sái Tuấn ... *** Nửa tiếng sau, tiếng bước chân vội vã của Diệp Tiêu đã vang lên trong phòng khám nghiệm tai nạn của cảnh sát giao thông. Trong hành lang dài, một khoảng tối mờ. Trong nhà xác cạnh hành lang còn để rất nhiều xác người mặt mũi biến dạng vì bị tai nạn giao thông. Phần lớn trông đều rất thê thảm. Có nhiều người đầu một nơi chân tay một nẻo. Có lúc Diệp Tiêu cảm giác bốn bánh xe lao vun vút cũng nguy hiểm không kém một kẻ sát nhân tàn nhẫn. Diệp Tiêu thay quần áo, bước vào phòng khám nghiệm, nhìn thấy xác một thanh niên đang nằm trên bàn phẫu thuật. Hứa An Đa. Hứa An Đa đã bị cởi bỏ hết quần áo, toàn thân ở trần. Anh ta lúc đó trắng như một cục tuyết, anh ta ca khoảng 1m70, trông rất cơ bắp, xem ra là người chịu khó luyện tập, hoặc do công việc thường phải đi dã ngoại. Gương mặt đã biến dạng hết, toàn máu và não. - Nguyên nhân xảy ra tai nạn là thế nào? - Diệp Tiêu hỏi nhỏ người cảnh sát giao thông được giao thụ lý vụ tai nạn này. ... Mời các bạn đón đọc Lời Nguyền Lâu Lan của tác giả Sái Tuấn.
doc truyen loi nguyen lau lan