dem dong phong huu phu

Đồng hành cùng nhà đầu tư trong bối cảnh thị trường nhiều biến động, Nam Group tung ra thị trường dòng sản phẩm căn hộ biển Casilla thuộc đô thị biển Thanh Long Bay với chương trình thanh toán vô cùng đặc biệt: dễ dàng sở hữu với chỉ từ 192 triệu đồng áp dụng cho 150 căn đầu tiên. Đầu tư nhà phố thương mại biển Mũi Né chỉ từ 2.5 tỷMặt tiền đại lộ Võ Nguyên Giáp, P. Phú Hài, TP. Phan Thiết..Đối diện sân golf SeaLinks 18 lỗ Nhà phố, shophouse mặt tiền phố đi bộ, chợ đêm - pháp lý sở hữu lâu dài Như Thanh niên đã đưa tin, sau 5 chuyến bay thử nghiệm, tour trực thăng ngắm TP.HCM từ trên cao do Sở Du lịch TP.HCM phối hợp tổ chức vào giữa tháng 4 vừa qua đã phải tạm dừng. Hai chuyến bay đầu tiên thuộc chương trình du lịch trực thăng "Ngắm thành phố từ trên cao Bán lô đất 4x14m hẻm 41 Gò Cát, Phú Hữu, Quận 9. 3.45 tỷ · 60.4 triệu/m² · 57.1 m² ·. Quận 9, Hồ Chí Minh. Chính chủ cần bán lô đất Hẻm 41 Gò Cát, Phú Hữu, Quận 9. + Diện tích: 57.1m² (~4*14.3m). + Pháp lý: Sổ hồng riêng. + Hướng: Tây Bắc. Khu dân cư hiện hữu, vị trí kết Mặt tiền hiếm 1 mặt sông hiếm 10. Shophouse mặt tiền hướng ra con sông Tào Khê lịch sử xanh mát..Dự án Centa City tại thành phố Từ Sơn Bắc Ninh Cách VinHome Riverside 6km Thần Thâu Quýnh Phi, Đêm Động Phòng Hưu Phu - Thủy Mạc Thanh Yên ~ Chương 28 . To love is to admire with the heart: to admire is to love with the mind. Theophile Gautier. Đăng Nhập. Truyện Kiếm Hiệp Phong Tục Việt Nam - Chọn Ngày Giờ Vay Tiền Nhanh Home. Sở Nam Kình nhìn Tần Ngọc Trinh nằm trên đất không ngừng co giật, chợt xiết chặt chiếc nhẫn ở ngón tay cái, đôi mắt đục ngầu càng thêm thâm trầm khó dò Cung Thiển Trang xiết chặt cái bình đang cầm trong tay, nghĩ tới bản thân đã lỗ mãng rồi, vào lúc này lại để lộ ra bản lĩnh tuyệt đối không phải là chuyện hay ho, ít nhất thì Sở Nam Kình sẽ thận trọng đánh giá lại cứ nhớ lại hành động việc làm của Tần Ngọc Trinh đối xử với chủ nhân lúc trước của khối thân thể này, nhìn ả khổ sở muốn chết mà không được, trong lòng cảm thấy thực sảng khoái!"Hoàng thượng ! Xin thứ cho thần nữ ngu muội, không biết mình phạm vào lỗi gì vậy ?!" - Mặc kệ nó, dù sao làm cũng đã làm rồi, cho dù cô có che giấu kín bản lĩnh, lão hoàng đế cũng coi cô là cái đinh trong thịt, chỉ mong được nhanh chóng trừ bỏ. Nói không chừng hành động như ngày hôm nay sẽ làm cho lão có chút băn khoăn!"Vi phạm lệnh cấm mang vũ khí đi vào trong Hoàng cung, tự tiện xử lý nữ phạm, ngươi đã biết tội của ngươi chưa !" - Sở Nam Kình giận dữ, nhìn cánh tay Tần Ngọc Trinh bị thứ hạt gì đó trắng như bột gặm thịt ở ngón út bị ăn hết, lộ ra xương trắng dày đặc, sắc mặt càng thêm khó coi, Cô thật sự ứng nghiệm với lời tiên đoán không sai!"Hoàng thượng, chủy thủ là do Cần vương Điện hạ cho thần tự vệ lúc cứu thần, còn về phần nàng ta, thần hoàn toàn là phòng vệ chính đáng, thất thủ đả thương nàng ta, không tin, ngài có thể hỏi qua các vị ở đây, bọn họ đều nhìn thấy cả!" - Nam Cung Thiển Trang bất đắc dĩ nhún vai, bày tỏ mình rất vô tội. "Chẳng lẽ hoàng thượng gặp phải thích khách, cứ đứng bất động, chờ người khác giết hay sao ? Hoặc là hoàng thượng nhân từ, gọi thị vệ cứu giá rồi bảo thị vệ không được làm bị thương thích khách, để bọn họ hoàn hảo không sứt mẻ được ném ra khỏi cung ?"Mọi người xấu hổ, lý luận của Nam Cung Thiển Trang lúc này nhìn có vẻ như vô lý, nhưng lại không tìm được từ ngữ để cãi lại, có thể nói cô là tự vệ. . . Như vậy cũng không đến nỗi chơi đùa người ta đến nửa chết nửa sống chứ ?Sở Nam Kình cảm thấy đỉnh đầu giống như có mây đen bao phủ, sắc mặt âm u đáng sợ, nổi giận quát lên "Già mồm át lẽ phải!""Trong thiên hạ đều là đất của vua, thần nữ chẳng qua là một kẻ thảo dân, quyền quyết định sinh sát quyền to nắm giữ ở trong tay hoàng thượng, ngài muốn giết muốn đánh chỉ nói một câu, cần gì đến những lý do này chứ ?" - Nam Cung Thiển Trang buông tay, trên gương mặt yêu mị lành lạnh lộ ra sự châm chọc. Sở Nam Kình cực kỳ yêu thích coi trọng danh tiếng của Đế Vương, không thích nhất bị dân chúng nói Hoàng thất lấy quyền đè người, bị một kích này của cô, cho dù tức giận gần chết nhưng tuyệt đối sẽ không trừng phạt cô, chỉ biết sau đó tìm người ám Nam Kình từ khi lên ngôi tới nay, cũng chưa hề bị tức giận chỉ thiếu điều khạc ra một búng máu đi ?Cứng rắn nuốt xuống vị ngai ngái ở cổ họng, mắt đỏ ngầu, chỉ vào Tần Ngọc Trinh hơi thở suy nhược nằm trên đất, nói "Tự vệ mà có thể cay độc cắt đứt gân tay, chơi đùa chút xíu xấu xa giày vò người ta sao?"Nam Cung Thiển Trang “thụ giáo”chịu nghe sự dạy bảo gật đầu, bừng tỉnh đại ngộ nói "Đa tạ hoàng thượng chỉ điểm, sau này thần nữ sẽ học theo tác phong khí độ to lớn của hoàng thượng, lần sau chắc chắn tìm diệt cửu tộc kẻ đắc tội với thần để báo thù, chứ không nên hẹp hòi chỉ giày vò một mình nàng ta !" - Lời vừa dứt, thấy lão hoàng đế tức giận sắc mặt sưng huyết thành màu gan heo tím bầm, trong lòng vui mừng trào lên gấp bội, lão ta tức giận đến chập mạch hồ đồ rồi mới có thể giảng giải lí lẽ với cô, hòng tìm tội danh hợp lý để bắt cô. Lão quên lão là vua một nước rồi, cho dù chỉ ngồi ở đó ném xuống một cái tội danh tùy tiện là có thể mang cô đi chém, cũng không cần phải nói nhiều hơn một Lý Ngọc nhẹ nhàng ngoắc ngoắc ngón tay của cô, để cho cô có chừng có mực, nếu không lão hoàng đế bị vứt quách đi thể diện, sẽ phải hao phí chút công phu của hai người họ."Hoàng thượng! Thiển Thiển là đang thay bản Tướng thẩm vấn tội nhân, buộc nàng ta nói ra mục đích gả vào phủ Cần vương, còn có đồng bọn sót lại hay không !"Sở Nam Kình vẫn đang nén đầy một hơi tức giận, bỗng nghe được lời nói của Bách Lý Ngọc, đành thật vất vả đè xuống cơn thịnh nộ sôi trào, chỉ hận không thể cho người mang hai người họ xuống chém, nhưng vì ngại Bách Lý Ngọc đành nuốt xuống câu ác độc, bực tức không sao nén được lên tiếng "Quy định kỳ hạn nửa tháng lùng bắt đồng đảng, nếu không đưa đầu tới gặp!""Hoàng thượng ! Phân nhánh của Tả Tướng rễ sâu gốc vững, bản Tướng có quyền không có thế, sợ rằng không thể hoàn thành trách nhiệm nặng nề !" - Bách Lý Ngọc thung dung tự tại từ từ quét ánh mắt chói rọi qua tấm Hổ Phù trong tay Hoàng đế, ý nghĩa của nó không cần nói cũng phổi của Sở Nam Kình cũng nhanh muốn nổ tung rồi, nhưng lại không thể làm gì. Tả Tướng ẩn núp ở Tuyết Lâm đã lâu năm, dính líu rất nhiều người, có thể không phải chỉ cần giải quyết riêng mình ông ta ở triều đình, nếu cứ để mặc, hậu quả thật khó liệu, vào lúc này bốn nước hết sức bấp bênh rối ren, lão không dám mạo hiểm, vung ống tay áo lên, ném tấm Hổ Phù vào trong tay Bách Lý Ngọc "Trong vòng mười ngày!"Bách Lý Ngọc gật đầu. Sở Nam Kình cũng không có hứng thú mở tiệc, gạt mọi người ra, ngồi lên cáng kiệu chuẩn bị rời đi, lại bị một câu nói của Nam Cung Thiển Trang làm cho tức giận máu nóng dâng trào, một chưởng nghiền nát tay vịn."Hoàng thượng ! Mặc dù bữa tiệc không trọn vẹn, nhưng mà hoa của các nàng đều bị phá hủy, chỉ có hoa của thần nguyên vẹn không sứt mẻ, tranh tài lần này theo lý thì thần là người thắng, hôm nay long thể của hoàng thượng không khỏe, trước mắt cứ tạm thiếu nợ ban thưởng cộng với ba điều kiện !" - Nói xong, Nam Cung Thiển Trang đưa hoa cho Trần công công, không hề để ý đến ánh sáng hung ác trong đáy mắt Sở Nam Kình, tiếp tục nói "Ba ngày sau là ngày đại hỉ của hai chúng thần. Hoàng thượng không đành lòng để thần phòng không chiếc bóng chứ, do đó phải cho Bách Lý Ngọc có ngày nghỉ chứ ? Như vậy thì vụ án này một tháng sau sẽ phúc đáp cho Người !"Không chờ lão hoàng đế trả lời, tay Bánh Lý Ngọc đã ôm lấy eo nhỏ của Nam Cung Thiển Trang, nhằm hướng bên ngoài cung bay đi, từ xa xa nghe thấy đổ ầm một tiếng, giọng điệu lanh lảnh của Trần công công kêu lên"Hoàng thượng, ngài không sao chứ?""Nhanh, truyền thái y ——"Nam Cung Thiển Trang chôn mặt ở trong ngực Bách Lý Ngọc, cười ha ha, bên tai nóng lên, lại nghe được tiếng Bách Lý Ngọc nói "Cười thêm mấy tiếng nữa đi, sau khi trở về, nghĩ kỹ xem phải giải thích như thế nào !"Tiếng cười khúc khích véo von như tiếng đàn bỗng ngưng bặt, Nam Cung Thiển Trang chợt bừng tỉnh nhớ lại lời nói lúc trước của Bách Lý Ngọc, trong nội tâm hồi hộp rơi đánh bộp xuống, giương mắt bất lực nhìn mặt nạ tỏa ánh sáng màu bạc của y , "Cái đó. . . Ta cũng là không kịp trở tay. . .""Cô không đem lời của ta nghe vào trong lòng, lần này đích thân ta dạy dỗ cô!" - giọng êm ái của Bách Lý Ngọc có thêm chút lạnh lùng, Nam Cung Thiển Trang lại nghe ra sự tức giận được ẩn giấu ở bên trong, trong lòng dâng lên một chút ớn lạnh không biết từ đâu ngươi xoay xoay tít quay tròn tròn, lóe thoáng qua một tia gian xảo nói "Điều này cũng không thể trách ta, mặc dù chúng ta giả vờ thành thân, nhưng tóm lại vẫn phải làm cho có hình thức, bản thân ta ở tại phủ tướng quân không được yêu thương sủng ái, khẳng định là không có đồ cưới đâu, cùng so sánh với hai người kia cũng không thể để quá mất mặt được, cho nên ta chưa luyện võ công, chỉ đi Thái Bạch Lâu kiếm đồ cưới thôi !""Đã có hơn phân nửa sản nghiệp của phủ tướng quân, cô còn mất mặt được sao ?" - Bách Lý Ngọc nghĩ đến cảnh tượng ngày hôm nay, trong lòng vẫn còn thấy hoảng sợ, nếu không phải y nhìn ra Sở Mộng Ly cố ý trì hoãn, mới đi ra ngoài tìm cô, bằng không thì kết cục của Tần Ngọc Trinh sẽ là của Cung Thiển Trang cũng không hiểu y tức giận vì cái gì, bị thái độ kỳ quái của y kích thích làm cho cơn cáu giận phát tác, lôi kéo y đứng ở trên một cây đại thụ nói "Rốt cuộc là huynh muốn như thế nào?""Trong vòng ba ngày phải vận dụng công lực trong cơ thể của cô một cách tự nhiên !" - gương mặt Bách Lý Ngọc nặng nề, lạnh lùng lên tiếng. Sau ngày hôm nay, lão hoàng đế nhất định sẽ có hành động, dù y đã suy xét nhưng vẫn luôn có chỗ không thể chu toàn, chỉ khi cô có được năng lực tự bảo vệ chính mình mới có thể an tâm được."Huynh đang nói đùa hả ?" - Nam Cung Thiển Trang bỗng nhiên trọn tròn con mắt. Đây không phải là làm khó cho cô sao?"Cô nói thử xem ?""Lần sau ta chú ý hơn là được rồi, lần này là ngoài ý muốn mà !" - Nam Cung Thiển Trang thấy cứng rắn không xong, phải dùng mềm, nhưng nam nhân này đã quyết tâm, cúi thấp đầu, thất vọng nói "Huynh cũng không thể yêu cầu quá cao như vậy được !""Cô nghĩ lần sau gặp nạn thì sức lực tay trói gà không chặt’, mặc kệ cho người ta cắt xẻo hả ?" - sắc mặt Bách Lý Ngọc trở nên ủ dột ảm đạm, trong lòng có chút buồn bực, bực tức cô thật không có tiền đồ, không chịu phấn đấu, cũng bực bội bản thân mình không kịp thời xuất hiện, lại để cho nam nhân khác cứu cô nàng."Ta chính là kẻ dốt võ, huynh muốn ta ba ngày lập tức biến thành cao thủ võ lâm, quả thực đúng là “người ngốc nói mơ” nói vớ vẩn mà ? Hiện tại ta gặp phải tình cảnh như vậy, huynh có dám nói không phải là do huynh không ? Nếu như trước kia huynh cứ làm Thừa Tướng của huynh, đừng có trêu chọc ta, cái vận đào hoa nát rữa bê bối của huynh cũng sẽ không gây phiền toái tới ta, ta cần gì sẽ phải canh cánh ôm nỗi lo lắng có thể ngủm củ tỏi bất kỳ lúc nào hả ?" - Nam Cung Thiển Trang không chịu nổi giọng điệu trách móc nặng nề của y. Y cũng chẳng phải là ai kia của cô, tại sao lại nhăn nhó với cô? Động phòng rồi sao ?Không, không phải vậy. . . Sở Mộng Ly khó có thể tin, mặt trắng bệch, thụt lùi lại mấy bước, hốc mắt đong đầy những giọt nước trong suốt, một dáng vẻ ai oán, giống như là Bách Lý Ngọc quay lưng phản bội lại nàng!Trong con mắt tràn đầy kỳ vọng của Sở Mộ Cẩn thoáng hiện đau đớn, kinh ngạc nhìn Nam Cung Thiển Trang, xác nhận không phải là nghe nhầm, xiết chặt quả đấm, lạnh lùng khó chịu nhìn về phía Bách Lý Ngọc toàn thân áo trắng, sát ý chợt lộ ra. Y không thương nàng, vì sao còn phải đoạt lấy nàng ?Mà ngồi ở trên cao, Sở Nam Kình lại đăm chiêu, ánh mắt quỷ Cung Thiển Trang thu hết vẻ mặt của mọi người vào trong mắt, thấy Sở Mộ Cẩn thật lâu không nói gì chỉ tức giận nhìn chòng chọc Bách Lý Ngọc, trên gương mặt kiều diễm tươi đẹp đều là vẻ giễu cợt "Cần vương cần phải hiểu rõ, cưới ta, đối với ngươi ngày sau cũng không có điểm tốt gì, ngươi nguyện ý bị người ta chỉ vào lỗ mũi mắng, để cho người ta ở sau lưng vụng trộm châm chọc sao ?""Trang nhi ! Ta trước kia hồ đồ, hiện tại đã biết rõ tâm ý, ngươi không cần phải gạt ta !" - Sở Mộ Cẩn trong lòng còn lắng lại chút hi vọng, cho là Nam Cung Thiển Trang vì chuyện trước kia mà làm khó cho hắn thôi."Lừa ngươi làm chi ?" - Nam Cung Thiển Trang nhíu mày, trong lòng không nhịn được cười lạnh, "Cần vương ngoài miệng nói yêu, khi biết ta không phải xử nữ liền thất vọng, yêu như vậy thì thật là rẻ mạt !"Sắc mặt Sở Mộ Cẩn biến hóa, có chút do dự. Hắn hiểu được hiện giờ mình có cảm tình với Nam Cung Thiển Trang đã từng bị chán ghét, nghĩ đến không thể có được cô, trong lòng quặn đau, nhưng nếu thật sự kết hôn với cô, cô cũng không còn là xử nữ, ngày sau tranh đoạt ngôi vị hoàng đế sẽ khó khăn, dù sao cũng không có hoàng hậu một nước nào lại là cô gái không còn sạch sẽ, huống chi, trong lòng hắn không e ngại là không thể nào, nhưng thấy đáy mắt lạnh lùng cùng giễu cợt của cô, lại bật thốt lên "Ta có thể cho ngươi vị trí thứ phi !"Nam Cung Thiển Trang phụt cười ra tiếng, đôi mắt sáng vụt sáng, "Trắc phi cơ à, ngươi cho ta là người ngu hả ? Vị trí chính phòng tự do rất tốt không làm lại chạy đi làm thiếp sao ?"Sở Mộ Cẩn quýnh lên, muốn giải thích, nhưng Sở Mộng Ly vừa nghe Nam Cung Thiển Trang cự tuyệt, nhào lên nắm tay của Nam Cung Thiển Trang, nhỏ giọng cầu khẩn "Ta van cầu ngươi gả cho Cẩn ca ca đi, ngươi không phải là rất thích Cẩn ca ca sao ? Cẩn ca ca không ngại ngươi là giày rách, ngươi hãy đem Ngọc của ta trả lại cho ta, ta sẽ nhờ mẫu phi cầu cạnh phụ hoàng, đặc xá ngươi đắc tội giết Nam Cung Tiểu !""Công chúa Mộng Ly ! Ta tuy là giày rách có thể sánh với kỹ nữ lục trà nổi tiếng, hắn muốn, vậy ta lập tức phải thắp hương bái Phật để gả sao ? Đừng quên, Sở Mộ Cẩn là do Nam Cung Thiển Trang ta vứt bỏ không cần ! Còn nữa, quy củ của Hắc Phong Lâu là đưa người vào phòng đấu giá, bất luận chết hay sống, Hoàng thất thân thích đều không được tham dự. Bàn về tội, ta lại muốn thay gia tỷ xin phủ Thượng Thư kiến giải, một cô gái lành lặn lại bị biếm làm tiện nô, quả thật là chèn ép phủ tướng quân ta không có người nào sao ?" - Nam Cung Thiển Trang nói xong lời cuối cùng, tiếng nói chuyển một cái, lạnh lùng hất vung tay của Sở Mộng Ly ra, vừa đúng liếc đến móng tay thon nhọn phát ra ánh sáng màu xanh đen lấp lánh của Sở Mộng Ly, trong lòng chợt lóe, cúi đầu nhìn tay áo bị cào rách nát, da thịt trắng nõn nổi lên sắc đen, đôi môi đỏ mọng hơi cong lên lộ ra nụ cười gian tà mê hoặc."Hoàng thượng nếu muốn hỏi tội vậy hãy phá hủy Hắc Phong Lâu !" - Bách Lý Ngọc đưa tay nắm lấy cánh tay bị thương của Nam Cung Thiển Trang, âm thầm xoa lên thuốc mỡ, lạnh giọng nói "Danh dự của công chúa đã bị hủy, vừa đúng lúc Mạc Bắc muốn giao hảo với Tuyết Lâm, Hoàng thượng có thể để công chúa gả cho Mạc Bắc, giao kết trăm năm thân thiết!"Sở Nam Kình quét qua cái nắm chặt tay này, con ngươi thoáng qua vẻ hài lòng, ánh mắt nhàn nhạt nhìn tới Sở Mộng Ly nói "Trẫm sẽ bảo phủ Thượng thư trả lại công lý cho phủ tướng quân, Mộng Ly lên nhầm kiệu hoa, đó là tội của phu khiêng kiệu, ít ngày nữa sẽ tiến về phía Mạc Bắc hòa thân, củng cố trăm năm bang giao !""Hoàng thượng. . .""Phụ hoàng. . ."Sở Mộng Ly và Du quý phi đồng thời kêu Mộng Ly quỳ trên mặt đất, nước mắt ướt thẫm cái khăn che mặt, dập đầu nói "Phụ hoàng, nhi thần không muốn đến vùng đất hoang vu dã man, nhi thần tình nguyện gả cho phủ Thượng thư, cầu xin phụ hoàng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra !""Mộng Ly !" - Du quý phi sắc mặt nhanh chóng biến đổi, nghiêm nghị quát lớn "Ngươi không được chọc giận phụ hoàng nữa, gả vào phủ Thượng Thư là không thể nào, khắp kinh đô đã ầm ĩ xôn xao rồi, mau trở về tẩm điện mà tỉnh lại đi!" - Du quý phi âm thầm kinh hãi, trước đồng ý Sở Mộng Ly là bởi vì gia nhập phủ Thượng thư chỉ là một màn ngụy trang, hiện tại, phủ Thượng Thư đã bị đẩy lên đầu gió ngọn sóng, đích thị là không thể tái hôn, huống chi thân phận của nàng cũng không cho phép. Nếu ở trong đó chọn ra chỉ một mà thôi, như vậy, tất nhiên là phải bỏ qua nàng."Mẫu phi ! Vì sao, vì sao không thể ? Chẳng lẽ người muốn giết chết nhi thần sao ?" - Sở Mộng Ly đáy mắt chứa đầy oán hận, tức giận tháo bỏ cái khăn che mặt, dung mạo tuyệt mỹ bại lộ ở trước mặt mọi quý phi mặt trắng bệch nhìn về phía Sở Nam Kình, thấy đáy mắt lão ta mờ tối ngầm tóe ra sóng lớn, chăm chú nhìn thẳng gương mặt của Sở Mộng Ly, toát ra một tia kỳ dị, kinh hoảng xiết chặt khăn gấm, hô lớn "Người đâu mang công chúa về tẩm cung, không cho bước ra ngoài một bước !""Không. . . Ta không muốn ! Phụ hoàng, nhi thần không muốn gả, nguyện chết già trong cung !" - Sở Mộng Ly cực kỳ bi ai kêu gào. Mạc Bắc chẳng những cùng khổ, lại còn thô bạo, dân phong cởi mở, có thể trao đổi thê tử giữa các huynh đệ, nếu muốn nàng đến Mạc Bắc, không bằng chết cho Cung Thiển Trang nhìn chằm chằm gương mặt đó, cũng hiện lên một tia kinh ngạc. Nàng không phải là anh em cùng một mẹ với Kiều Phi sao ? Vì sao dung mạo không giống, ngược lại hình dáng có vẻ tương tự với nghĩa mẫu ?Sở Nam Kình thu gom hết thần sắc lại, khoát tay áo, "Hôm nay trẫm mệt mỏi, các ngươi lui ra, Hữu Tướng theo trẫm đến Ngự Thư Phòng !"Lúc sắp sửa rời đi, Nam Cung Thiển Trang ngẫu nhiên liếc mắt nhìn Dạ vương đứng một mình một chỗ, lập tức thấy dáng người đong đưa lắc lư của hắn đi tới, ghé vào lỗ tai, nói "Thừa tướng phu nhân thật có bản lãnh, trò chơi của chúng ta chính thức bắt đầu !"Nam Cung Thiển Trang dừng bước chân đưa mắt nhìn hắn rời đi, nhếch môi cười lạnh. Chính thức bắt đầu sao ? Ta sẽ chờ, nhưng cũng chớ làm cho ta quá thất vọng."Hắn nói gì ?" - Bách Lý Ngọc lạnh nhạt hỏi."Hắn nói muốn cùng huynh đấu trí so dũng khí !" - Nam Cung Thiển Trang nhoẻn miệng cười, ngay sau đó, nụ cười biến mất, nghiêm túc hỏi "Sở Mộng Ly có quan hệ gì với nghĩa mẫu hả ?""Quan hệ không nhỏ !" - Bách Lý Ngọc ánh mắt tràn ra quầng sáng nhạt, ngắm nhìn về phương xa, hiện ra sóng Cung Thiển Trang thầm nghĩ, chẳng lẽ là con gái của nghĩa mẫu sao ? Nhưng chưa từng nghe Thái Dung nói qua nghĩa mẫu có đứa con, nghĩ đến thái độ cẩu hoàng đế khi nhìn thấy gương mặt đó phút chốc liền có vẻ luống cuống thất thố, cảm thấy hoặc ít hoặc nhiều cũng có liên Ly CungSở Mộng Ly đập vỡ tan tành vài món đồ cho hả giận, gương mặt tròn tuyệt mỹ vặn vẹo, không hề có chút mỹ cảm nào, ngược lại làm cho người ta sợ nhiên, cánh cửa đang khép chặt chợt mở ra, Du quý phi lạnh băng đi vào, vung một cái tát về phía Sở Mộng Ly."Bốp ——" – thanh âm giòn tan rõ ràng vang vọng trong cung điện xa hoa, cung tỳ núp ở góc run lẩy bẩy, chỉ sợ ở khớp xương mắt phạm sai lầm bị dùng gậy đánh chết."Mẫu phi ! Ngài không thương Ly nhi nữa ư ? Biểu ca mặc dù tính tình thô bạo, nhưng mà Ly nhi là biểu muội của hắn, nhìn vào mặt mũi của người, hắn cũng sẽ không động thủ với con, vậy tại sao không muốn con gả vào đó ?" - Sở Mộng Ly dung nhan như hoa lê đẫm lệ, réo rắt thảm thiết khóc lóc kể mắt Du quý phi không còn trông thấy sự cưng chiều, chỉ có lửa giận nồng đậm, diện mạo dữ tợn quát lên "Bản cung dạy ngươi như thế nào ? Dặn đi dặn lại, không được cởi bỏ cái khăn che mặt ở trước mắt người đời. Ngươi đổi ngược lại, vì một người đàn ông, nói cái gì cũng không để vào trong lòng, trở nên chật vật như vậy, đều là chính bản thân ngươi tự mình phá hủy, một người đàn ông mà cũng không bắt được, quả thật chính là phế vật ! Ngươi bây giờ thì tốt rồi, còn muốn gieo họa cho phủ Thượng Thư hả ?""Mẫu phi ! Nhi thần không muốn hại cữu cữu cậu, nhi thần biết sai rồi, cầu xin mẫu phi đừng để cho nhi thần hòa thân với Mạc Bắc !" - Sở Mộng Ly luống cuống cầu khẩn, đáy mắt tràn đầy nỗi sợ quý phi lửa giận hơi hơi lắng dịu, thấy trên bộ mặt tuyệt mỹ sưng đỏ một mảng, đáy mắt thương tiếc cùng hận ý đan vào, nghĩ đến lời ca ca dặn dò, rất nhanh thu lại bàn tay xoay đầu đi, "Ly nhi, ngươi vốn nên có một tương lai thật tốt, lại vì một Bách Lý Ngọc mà làm hỏng, mẫu phi cũng không muốn ngươi gả đến Mạc Bắc, ngươi nên là nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ, nhưng bây giờ bởi vì ngươi nhất thời hồ đồ nên mất ráo !" -Trên gương mặt được trang điểm tinh xảo lộ ra ưu sầu, quay đầu lại nói "Ngươi không thể đến phủ Thượng thư, Kiều Phi là anh ruột của ngươi, là anh trai cùng một mẹ sinh ra, ngươi không phải là con gái của Bản cung và hoàng thượng !"Sở Mộng Ly sững sờ quỳ trên mặt đất, kinh ngạc nhìn Du quý phi, muốn biết bà có phải là đang nói dối vì không nguyện ý giúp mình hay không, nhưng nàng nhìn thấy trong đáy mắt của mẫu phi đã thương yêu nàng mười lăm năm chỉ có sự bất đắc dĩ và oán hận. . ."Không, không thể nào, mẫu phi, người là đang gạt ta, ta là con gái của phụ hoàng, là công chúa được ông ấy sủng ái nhất !" - Sở Mộng Ly rối loạn, hoảng hốt, tay chân luống cuống chụp lấy tay của Du quý phi, "Mẫu phi, người nói cho ta biết là người đang gạt ta đúng không, nếu không tại sao phụ hoàng có thể thương yêu ta như vậy ?""Ngươi không phải ! Phụ hoàng của người cũng biết ngươi không phải, ông ấy giữ ngươi ở trong cung này chỉ là bởi vì ánh mắt của ngươi giống với tiện nhân kia, ông ấy mới mắt nhắm mắt mở !" – Du quý phi mở choang đôi mắt, sự oán hận trong đó không che giấu chút nào vỡ toang ra, hận không được xé nát gương mặt tương tự với tiện nhân kia. Rõ ràng diện mạo anh trai và chị dâu của bà không có nửa phần tưởng tượng với tiện nhân kia, vì sao sinh ra đứa con gái lại như vậy cơ chứ ? Là bà tạo nghiệt sao ?Sở Mộng Ly nhìn Du quý phi đang tức giận không kìm nén được, ngược lại từ từ tỉnh táo hơn, bà ấy nói dáng dấp của mình tương tự với một người nên hoàng thượng mới để nàng ở lại trong cung, cho nàng cực hạn sủng ái. . . Bỗng nhiên, trong đầu thoáng qua một tia sáng, Sở Mộng Ly bỗng chốc rùng mình, ngay cả bản thân mình cũng bị dọa cho phát sợ, nhưng so với phải đến Mạc Bắc, đây đã coi là cái gì chứ ?Trong lòng có một cuộc giao chiến ác liệt, mắt hạnh sưng đỏ ánh lên kiên định, tiễn Du quý phi đi, sau đó đến hồ tắm tắm rửa, tìm được một mảnh vải che ngực cùng với chiếc váy vải lụa cực mỏng màu trắng, phủ thêm một mảnh voan đỏ, rồi cho cung tỳ lui đi, chậm rãi đi về hướng Ngự Thư Phòng. Thần Thâu Quýnh Phi, Đêm Động Phòng Hưu Phu là một truyện xuyên không có nội dung Bách Lý Ngọc thấy có một bóng dáng màu đen đánh tới, theo phản xạ định chuẩn bị công kích, nhưng kịp thời nhận ra là ai liền thu hồi nội lực, nhưng không còn kịp ngăn cản động tác của cô. Viên thuốc hoàn chui vào miệng lập tức tan ra, một dòng nước ấm nóng tuôn trào trong toàn thân, cái trán rỉ ra lấm tấm mồ hôi, bất đắc dĩ nói "Thuốc hoàn này để cải thiện thể chất mang tính hàn của cô, cần mất rất nhiều thời gian mới chế luyện được, hôm nay đã bị lãng phí rồi. Tuy nhiên, Noãn Ngọc cũng rất tốt !" - Con mắt hẹp dài chợt lóe sáng quỷ dị, nhắm mắt lại dưỡng thần, xua tan cái khô nóng trong cơ thể. Nam Cung Thiển Trang có chút ngượng ngùng, tưởng lầm rằng Bách Lý Ngọc đang trêu cợt mình, cho nên mới phải. . . Bây giờ ngẫm nghĩ lại, là mình lòng dạ hẹp hòi rồi. Nhìn Noãn Ngọc mà y cho cô, trong lòng càng thêm áy náy, cảm thấy phảng phất như bỏng tay, bèn ném ngọc bội lên trên người Bách Lý Ngọc, bĩu môi "Quân tử không chiếm đồ tốt của người khác !" "Đồ đã đưa ra ngoài, nào có lý lại lấy về. Huống chi, vật này vốn là của cô !" - Bách Lý Ngọc nhấc thân thể lên, cầm lấy ngọc bội thắt ở bên sườn hông của Nam Cung Thiển Trang, ngọc bội trong suốt lóng lánh bị váy lụa mỏng màu lửa đỏ nhuộm đẫm thành màu hồng. Nam Cung Thiển Trang liếc mắt nhìn ngọc bội, cũng không già mồm nói thêm gì nữa, nhận lấy, kinh ngạc nhìn đường nét tuấn mỹ của Bách Lý Ngọc, trong lòng cảm thấy khác thường, trừ thân mẫu và Bích Hàm, y là người duy nhất đã trợ giúp cô. Mời các bạn cùng đọc truyện ngôn tình

dem dong phong huu phu